sông mã xa rồi tây tiến ơi

15:06, 27/12/2023

Không nên bỗng nhiên nhưng mà khai mạc bài xích thơ “Tây Tiến”, thi sĩ Quang Dũng lại nhắc ngay lập tức cho tới sông Mã. Từ bên dưới xuôi ngược lên vùng cao Thanh Hóa tiếp tục tận đôi mắt thấy dòng sông này thực sự thủy đạo huyết quản của xứ Thanh, ấy là sông Cái, sông Mẹ của dải khu đất này.

Bạn đang xem: sông mã xa rồi tây tiến ơi

Đoàn quân Tây Tiến vô cuộc kháng chiến chống Pháp năm xưa còn mang tên gọi là Đoàn Vũ trang tuyên truyền biên quần thể Việt – Lào không những ngược xứ Thanh mà còn phải lan rời khỏi nhiều điểm bên trên vùng Tây Bắc. Bài thơ “Tây Tiến” Thành lập trong mỗi mon ngày gian khó nhất. Người chiến sĩ băng qua gian nan, quyết tử vì chưng lòng tin yêu thương nước và thắm thiết của tuổi tác song mươi, còn nếu như không chúng ta tiếp tục gục trượt. Bài thơ rực rỡ, văn pháp tả chân nhưng mà tài hoa, thắm thiết, hero hiện thị lãng tử, lãng nhân. Một “Tráng sĩ hành” của thời tân tiến.

Có lên đường mới nhất biết địa điểm của khu đất Việt đã và đang xa xôi thăm hỏi thẳm. Từ TP. Thanh Hóa lên cửa ngõ khẩu Tén Tằn của thị xã Mường Lát nhiều năm cả trăm cây số nhưng mà đàng sá xung quanh teo, núi non hiểm trở, giờ đây tiếp tục vậy, huống chi xa xưa. Còn địa điểm Lào thì sớm nhất kể từ cửa ngõ khẩu Na Mèo sang trọng Sầm Nứa cũng 85 cây số, còn nếu như mộng mơ “Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ” thì nên cấp 10 phiên, tức là 850 cây số tính kể từ biên cương điểm này. Không biết vì thế sao thi sĩ Quang Dũng ko ghi chép “Nhạc lên Viên Chăn xây hồn thơ” và lại ghi chép “Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ”? Có lẽ là cơ hội rằng đặc trưng của đồng bào miền núi điểm phía trên.

 Lên vùng cao Thanh Hóa, tôi nghe chiến sỹ biên chống, cán cỗ, người dân người nào cũng nằm trong bài xích thơ của Quang Dũng. Bài thơ đem tuổi thọ chừng 80 năm nhiều năm vì chưng cả một đời người tuy nhiên chừng như ko nghe biết mối nhăn tuổi thọ. Và nhiều địa điểm hẻo lánh của xứ Thanh như Sài Khao, Mường Lát nhờ bài xích thơ này nhưng mà được rất nhiều người xa gần nghe biết, vẫn bền chắc với thời gian…

Chợ phiên vùng cao Thanh Hóa giáp biên cương Việt – Lào.

Tôi cho tới Mường Lát cũng vô ngày xuân. Những câu thơ dội vô trí nhớ: “Rải rác rến biên giới mồ viễn xứ/ Chiến ngôi trường lên đường chẳng tiếc đời xanh/ Áo bào thay cho chiếu anh về đất/ Sông Mã gầm lên khúc độc hành…”.

Xem thêm: trò chơi dân gian việt nam

Xe chạy mải miết một ngày kể từ TP. Thanh Hóa “Tây Tiến” lên miền núi, ngược mối cung cấp dòng sông Mã như ngựa hội chứng thủy thần tung bờm white xóa, một phía núi cao dựng đứng, một phía vực sâu sắc, hoặc là sông suối xung quanh teo, hiểm trở. Còn dọc đàng tre nhú như ngàn vạn năm vừa qua, tầm thường chi Nguyễn Duy ghi chép bài xích thơ “Tre Việt Nam” cũng bắt mối cung cấp kể từ quốc gia tre xứ Thanh. Hoàng thơm buông xuống, cả đoàn mới nhất tạm dừng ở cột mốc biên cương Việt – Lào vô ánh cùn huy cuối ngày vàng tươi tắn như ký ức.

Anh chiến sĩ biên chống đem khuôn mặt tự khắc khổ sở, nước sạm color nắng nóng gió máy biên thùy, dường như già nua trước tuổi tác chuyện trò với công ty chúng tôi. Đang nói tới nguồn gốc xuất xứ dòng sông, anh chợt hiểu lên câu thơ Quang Dũng vô cùng tự động nhiên: “Sông Mã xa xôi rồi Tây Tiến ơi…”. Người nghe chợt ồ cả lên thích thú vô chiều hôm biên viễn. Chỉ chừng tê liệt thôi nhưng mà Tây Tiến tiếp tục khơi dậy trong thâm tâm nghe thổ nao khó khăn mô tả.

Xe quay trở lại thị xã Mường Lát cơ hội tê liệt ko xa xôi lắm. Bản Lát của đồng bào, của những người chiến sĩ – ganh đua sĩ Quang Dũng ngày trước hiện nay đã trở nên thị xã thị xã lỵ Mường Lát. Phố núi hình thành vô sương Lúc mùng tối rơi xuống nhác nom như thể những pháo đài trang nghiêm tô cước của cao nguyên trung bộ núi đá trong số bộ phim truyện dã sử. 

Xem thêm: passive voice with modal verbs

Không đem hoa, hoặc đúng ra hoa rừng thấp thông thoáng dọc đàng, chỉ mất sương tràn ngập trước mặt mày vô ánh năng lượng điện đàng. Phố núi vẫn vắng tanh và tương đối giá buốt rộng phủ kể từ núi đá, Lúc bữa tối cho tới vô cùng sớm và mới chỉ chính thức. Chúng tôi quốc bộ mò mẫm một quán cơm trắng. Một vài ba đĩa đồ ăn cũng chính là loại nhắm lấy rời khỏi với rượu white banh mùng thực hiện cho tới mẩu chuyện hưng phấn, râm ran. Ai nấy hưng phấn húp cạn từng cộng đồng như tận thưởng cảm hứng tưởng như sinh sống lại một tối Quang Dũng. Khi tiếp tục lâng lâng, công ty chúng tôi chính thức hát, cảm hứng như núi rừng Mường Lát cũng ngả nghiêng. Chợt lưu giữ nhì câu thơ: “Anh chúng ta dãi dầu ko bước nữa/ Gục lên súng nón không để ý đời!”, những câu thơ tả chân hoặc cho tới nao lòng của 1 thời chiến chinh vệ quốc trở nên vết mốc son vô sử sách.

Hôm sau, công ty chúng tôi chia ly Mường Lát Lúc sương thong manh còn giăng từng nẻo. Tạm biệt một câu thơ Quang Dũng rực rỡ tiếp tục mang trong mình 1 cuộc sống vô cùng sống động của tôi thân mật trần gian, kể từ thành phố Hồ Chí Minh sang chảnh cho tới điểm thâm nám tô nằm trong cốc: “Mường Lát hoa về vô tối hơi”. Chỉ cần thiết một “Tây Tiến”, tráng sĩ và ganh đua sĩ Quang Dũng và đã được trải thảm đỏ lòe ngay lập tức bên dưới chân bản thân cho 1 lối lên đường riêng lẻ đa số chẳng như thể ai: độc nhân, độc hành và độc đáo và khác biệt vô hành trình dài ganh đua ca tân tiến nước Việt. 

Phạm Xuân Dũng