lạc long quân và âu cơ

Truyền thuyết Lạc Long Quân và Âu Cơ

Cách phía trên lâu lăm lắm, ở Lĩnh Nam mang trong mình 1 thủ lĩnh thương hiệu là Lộc Tục, hiệu là Kinh Dương Vương, mức độ khoẻ tuyệt trần, lại tài năng di chuyển bên dưới nước như lên đường bên trên cạn. Một hôm, Kinh Dương Vương đi dạo hồ nước Ðộng Ðình, gặp gỡ Long Nữ là phụ nữ Long Vương, nhì người kết trở nên bà xã ông xã và không nhiều lâu hậu sinh nở được một trai, gọi là là Sùng Lãm. Lớn lên Sùng thực hiện rất rất khoẻ, một tay rất có thể nhấc bổng lên rất cao tảng đá nhì người ôm. Cũng như thân phụ, Sùng Lãm tài năng di chuyển bên dưới nước như lên đường bên trên cạn. Khi nối nghiệp thân phụ, chàng lấy hiệu là Lạc Long Quân.

Lúc bấy giờ ở khu đất Lĩnh Nam còn hoang sơ, ko một điểm này yên lặng ổn định, Lạc Long Quân cố chí lên đường chu du mọi chỗ.

Bạn đang xem: lạc long quân và âu cơ

Ðến vùng bờ biển khơi Ðông Nam, Lạc Long Quân gặp gỡ một loại cá rất rộng lớn. Con cá này đang được sinh sống kể từ lâu lăm, bản thân dài ra hơn nữa năm mươi trượng, đuôi như cánh buồm, mồm rất có thể nuốt trộng mươi người một khi. Khi nó tập bơi thì sóng nổi ngất trời, tàu thuyền hỗ tương đề bị nó nhận chìm, người bên trên thuyền đều bị nó nuốt tươi. Dân chài rất rất kinh hoảng con cái quái ác vật ấy. Họ gọi nó là Ngư tinh ma. Chỗ ở của Ngư tinh ma là một chiếc hốc rộng lớn thấm sâu xuống lòng biển khơi, bên trên hốc mang trong mình 1 mặt hàng núi đá cao ngăn miền duyên hải đi ra thực hiện nhì vùng.

Lạc Long Quân quyết tâm làm thịt loại yêu thương quái ác, trừ kinh hoảng mang đến dân, Lạc Long Quân đóng góp một cái thuyền thiệt vững chắc và thật to lớn, rèn một khối Fe có không ít cạnh sắc, nung làm sao cho thật đỏ gay, rồi đưa khối Fe xuống thuyền chèo trực tiếp cho tới Ngư Tinh, Lạc Long Quân giơ khối Fe lên fake cơ hội như thế một người ném nhập mồm mang đến nó ăn. Ngư Tinh há miệng to đón bùi nhùi. Lạc Long Quân lao trực tiếp khối Fe rét mướt phỏng nhập mồm nó. Ngư Tinh bị cháy họng vùng lên kháng cự, quật đuôi nhập thuyền của Lạc Long Quân. Lạc Long Quân ngay tắp lự rút gươm chém Ngư Tinh thực hiện phụ thân khúc. Khúc đầu hoá trở nên con cái chó biển khơi. Lạc Long Quân lấy đá ngăn biển khơi ngăn đàng làm thịt bị tiêu diệt con cái chó biển khơi, vứt đầu lên một hòn núi, ni gọi hòn núi ấy là Cẩu Ðầu Sơn, khúc bản thân của Ngư Tinh trôi đi ra xứ Mạn Cẩu, ni hay còn gọi là Cẩu Ðầu Thủy, còn khúc đuôi của Ngư Tinh thì Lạc Long Quân lột lấy domain authority đem phủ lên quần đảo đằm thắm biển khơi, hòn đảo ấy ni còn có tên là Bạch Long Vĩ.

Trừ xong xuôi nàn Ngư Tinh, Lạc Long Quân cho tới Long Biên. Tại phía trên đem con cái cáo chín đuôi sinh sống cho tới rộng lớn ngàn năm, đang được trở nên tinh ma. Nó trú nhập một hốc sâu sắc, bên dưới chân một hòn núi đá ở phía Tây Long Biên. Con yêu thương này thông thường hóa trở nên người trà trộn nhập dân chúng dụ bắt phụ nữ mang về hốc hãm kinh hoảng. Một vùng kể từ Long Biên cho tới núi Tản Viên, đâu đâu cũng trở nên Hồ Tinh hãm kinh hoảng. Nhân dân nhì miền rất rất áy náy kinh hoảng, nhiều người nên quăng quật cả ruộng đồng, nương rẫy, kéo nhau lên đường điểm không giống thực hiện ăn.

Lạc Long Quân thương dân, 1 mình một gươm cho tới hang ổ Hồ tinh ma, thám thính cơ hội bài trừ nó. Khi Lạc Long Quân về cho tới tới cửa ngõ hốc, con cái yêu quái thấy bóng người, ngay tắp lự xông đi ra, Lạc Long Quân ngay tắp lự hoá quy tắc thực hiện mưa gió máy, sấm sét vây chặt lấy con cái yêu thương. Giao chiến luôn luôn phụ thân ngày phụ thân tối, con cái yêu thương từ từ yếu hèn mức độ, thám thính đàng toá chạy, Lạc Long Quân xua theo gót chém đứt đầu nó. Nó hiện tại nguyên vẹn hình là 1 con cái cáo vĩ đại chín đuôi. Lạc Long Quân nhập hốc cứu giúp những người dân còn sinh sống sót, rồi sai những loại thủy tộc dưng nước sông Cái, xoáy hốc cáo trở nên một vực sâu sắc, người đương thời gọi là váy đầm Xác Cáo, đời sau mới mẻ gọi là Tây Hồ.

Dẹp yên lặng nàn Hồ Tinh dân chúng xung quanh lại về bên cấy cày bên trên cánh đồng ven hồ nước, và dựng mái ấm lập xã bên trên khu đất nền tối đa gọi là làng mạc Hồ, đến giờ vẫn còn đó.

Thấy dân vùng Long Biên và được yên lặng ổn định thực hiện ăn Lạc Long Quân lên đường ngược lên vùng rừng núi cho tới khu đất Phong Châu. Tại vùng này còn có một cây cổ thụ gọi là cây rán đàn, cao mặt hàng ngàn trượng, trước cơ cành lá sum suê xanh tươi bao phủ kín cả một khoảng tầm khu đất rộng lớn, tuy nhiên sau nhiều năm, cây thô héo, trở thành yêu quái, người tao gọi là Mộc Tinh. Con yêu thương này hung tàn và quỷ quyệt kỳ lạ thông thường. Chỗ ở của chính nó ko chắc chắn, Khi thì ở vùng đồi núi này, Khi thì ở vùng đồi núi không giống. Nó còn luôn luôn trực tiếp thay cho hình thay đổi hạng ẩn náu mọi chỗ, dồn bắt người nhằm ăn thịt. Ði cho tới đâu cũng nghe thấy giờ đồng hồ than khóc thảm thiết, Lạc Long Quân quyết đi ra tay cứu giúp dân bài trừ loại yêu thương quái ác. Lạc Long quân nên luồn không còn rừng này cho tới rừng cơ và trải qua không ít ngày khó khăn mới mẻ nhìn thấy địa điểm ở của con cái yêu thương. Lạc Long Quân giao phó chiến với nó trăm ngày tối, thực hiện mang đến cây long đá tở, trời khu đất mịt quáng gà tuy nhiên ko thắng được nó. Cuối nằm trong Lạc Long Quân nên người sử dụng cho tới những nhạc cụ như chiêng, trống rỗng thực hiện nó lo ngại và chạy về phía Tây Nam, sinh sống xung quanh quất ở vùng cơ, người tao gọi là Quỷ Xương Cuồng.

Diệt xong xuôi được nàn yêu thương quái ác, Lạc Long Quân thấy dân vùng này vẫn còn đó đói đau khổ thiếu hụt thốn, nên lấy vỏ cây bao phủ đằm thắm, đầu năm cỏ gianh thực hiện ổ ở bèn dạy dỗ mang đến dân biết phương pháp trồng lúa nếp, lấy ống tre thổi cơm trắng, đốn mộc thực hiện mái ấm sàn nhằm ở, chống thú dữ. Lạc Long Quân còn dạy dỗ dân ở đã cho ra thân phụ con cái, bà xã ông xã. Dân cảm ơn đức ấy, xây mang đến Lạc Long Quân một toà hoàng cung nguy khốn nga bên trên một ngọn núi cao. Nhưng Lạc Long Quân ko ở, thông thường về quê u bên dưới thủy phủ và nhắn gửi dân bọn chúng rằng: “Hễ đem tai biến hóa gì thì gọi tao, tao tiếp tục về ngay!”

Lúc bấy giờ đem Ðế Lai kể từ phương Bắc đem quân tràn xuống phương Nam. Ðế Lai đem theo gót khắp cơ thể phụ nữ yêu thương rất rất xinh rất đẹp của tôi là Âu Cơ và nhiều thị phái nữ. Thấy Lĩnh Nam cảnh quan tươi tỉnh rất đẹp, lại nhiều chim muông, nhiều mộc quý. Ðế Lai sai quân dựng trở nên che lũy quyết định ở lâu nhiều năm. Phải phục dịch rất rất rất đau khổ, dân chúng Chịu đựng ko nổi, khuynh hướng về biển khơi Ðông gọi to: “Bố ơi! Sao ko về cứu giúp dân bọn chúng con!”. Chỉ nhập chớp đôi mắt, Lạc Long Quân đang được về.

Nhân dân kể chuyện, Lạc Long Quân hóa thực hiện một chàng trai rất rất rất đẹp, đem hàng ngàn nô lệ theo gót hầu, một vừa hai phải lên đường một vừa hai phải hát cho tới trực tiếp địa điểm Ðế Lai ở. Lạc Long Quân ko thấy Ðế Lai đâu cả, tuy nhiên chỉ thấy một cô nàng sắc đẹp tuyệt trần nằm trong vô số thị tỳ và quân lính. Cô gái xinh rất đẹp này đó là Âu Cơ. Thấy Lạc Long Quân oai nghi tuấn tú nường đem lòng si mê, xin xỏ theo gót Lạc Long Quân. Lạc Long Quân fake Âu Cơ về ở nhập hoàng cung của tôi, bên trên núi cao. Ðế Lai về, ko thấy phụ nữ đâu, ngay tắp lự sai binh lính đi kiếm mọi chỗ, không còn thời buổi này qua loa ngày không giống. Lạc Long Quân sai hàng chục ngàn những mãnh thú đi ra ngăn những nẻo đàng, xé xác bọn bọn chúng thực hiện mang đến bọn chúng lo ngại quăng quật chạy. Ðế Lai đành thu binh về phương bắc.

Lạc Long Quân ở với Âu Cơ được không nhiều lâu thì Âu Cơ khái niệm, sinh đi ra một chiếc quấn. Sau bảy ngày dòng sản phẩm quấn nở đi ra một trăm trái khoáy trứng. Mỗi trứng nở đi ra một người nam nhi. Trăm người nam nhi cơ tăng trưởng như thổi, toàn bộ đều xinh rất đẹp khoẻ mạnh và mưu trí ấn tượng.

Hàng chục năm trôi qua loa, Lạc Long Quân sinh sống váy đầm rét mướt sát bên đàn con cái, tuy nhiên lòng vẫn lưu giữ thủy phủ. Một hôm Lạc Long Quân kể từ giã Âu Cơ và đàn con cái, hóa thực hiện một con cái Long vụt cất cánh lên mây, cất cánh về biển khơi cả. Âu Cơ và đàn con cái mong muốn theo gót Lạc Long Quân, tuy nhiên ko lên đường được, buồn buồn chán ở lại bên trên núi. Hết thời buổi này qua loa ngày không giống, bọn họ mỏi đôi mắt nhìn đợi vẫn biền biệt tăm khá. Không thấy Lạc Long Quân về bên, lưu giữ ông xã quá, Âu Cơ đứng bên trên ngọn núi cao khuynh hướng về biển khơi Ðông lên giờ đồng hồ gọi: “Bố nó ơi! Sao ko về nhằm u con cái Cửa Hàng chúng tôi sầu đau khổ thế này”.

Lạc Long Quân về bên tức xung khắc. Âu Cơ trách móc chồng:

Thiếp vốn liếng phát triển ở núi cao, động rộng lớn, ăn ở với chàng sinh được trăm trai, thế tuy nhiên chàng nỡ lòng vứt đi, nhằm khoác con cái thiếp sinh sống trơ thổ địa đau khổ óc.

Lạc Long Quân nói:

Ta là loại Long, nường là tương tự tiên, khó khăn ở cùng nhau lâu nhiều năm. Nay tao đem năm mươi con cái về miền biển khơi, còn nường đem năm mươi con cái về miền núi, phân chia nhau trị vì như thế những điểm, kẻ lên núi, người xuống biển khơi, nếu như gặp gỡ sự nguy nan thì báo lẫn nhau biết, tương hỗ cho nhau, chớ đem quên.

Hai người kể từ biệt nhau, trăm con người nam nhi lan lên đường những điểm, trăm con người cơ phát triển thành tổ tiên của những người Bách Việt. Người con cái trưởng ở lại khu đất Phong Châu, được tôn thực hiện vua nước Văn Lang lấy hiệu là Hùng Vương. Vua Hùng chia nhỏ ra thực hiện mươi năm cỗ, đặt điều tướng mạo văn, võ gọi là lạc hầu, lạc tướng mạo. Con trai vua gọi là Quan Lang, phụ nữ vua gọi là Mỵ Nương. Ngôi vua đời đời kiếp kiếp gọi cộng đồng một thương hiệu là Hùng Vương.

Lạc Long Quân là kẻ ngỏ đem cõi Lĩnh Nam, mang lại sự yên lặng ổn định mang đến dân. Vua Hùng là kẻ dựng nước, truyền nối được mươi tám hoánh. Do sự tích Lạc Long Quân và Âu Cơ, nên dân tộc bản địa nước Việt Nam vẫn kể bản thân là loại tương tự Tiên Rồng.

One Hundred Kings (A Legend of Ancient Vietnam)

Thousands of years ago in Asia there was a land known as Xích Quỷ, country of red demons, ruled by the descendants of the Yellow Kings of Đài Loan Trung Quốc.

King Kinh Dương Vương, a descendant of the last Yellow King, married a daughter of the river lands who was a water goddess, and among her many powers was the ability to tát transform herself into a sea dragon.

Xem thêm: 2009 là bao nhiêu tuổi

Kinh Dương Vương and his queen lived by the sea, and there they raised a son they named Sùng Lãm. He was a handsome child, strong and healthy, and as he grew older, he began to tát display many of his mother’s gifts. Like his mother he was drawn to tát the sea, and lượt thích her, he too possessed magical powers.

When the king died, Sùng Lãm inherited the throne, and as time passed, he proved his extraordinary powers. He saved his people from invasion by monsters and devils, and he rescued them from many natural disasters as well.

As the years passed, the people began to tát Call him by another name, Lạc Long Quân, Dragon King of the Mighty Sea, for they believed their king possessed the power of the sea dragons.

One day a king from the northern mountains, also descended from the Yellow Kings of Đài Loan Trung Quốc, wished to tát visit the southern lands where Lạc Long Quân ruled. He brought along his daughter, Âu Cơ, descendant of the mountain fairies.

Unaccustomed to tát the dangers of the south, father and daughter traveled south out in the open, and as they journeyed, they were suddenly startled by a gigantic Black bird swooping out of the sky. The bird swept toward them, ready to tát attack.

When she saw the monster, Âu Cơ turned herself into a crane and began to tát fly as fast as she could across the sky, away from the monstrous creature chasing her. She raced toward the sea, with the bird close behind.

It happened that Lạc Long Quân was wandering along the shore when he heard the sound of flapping wings above him. He looked up to tát see the enormous bird ready to tát catch a fragile crane between its claws. Lạc Long Quân picked up a rock, and with all his strength hurled it into the sky. His aim was perfect; he hit the monster, who shrieked in pain and fell to tát the earth, dead.

When Âu Cơ saw her savior, she flew to tát the beach and landed before him. He was just about to tát step forward to tát see if the crane might be injured when she fluttered her white feathers, and a moment later she was transformed once again.

The moment Lạc Long Quân saw the beautiful fairy standing before him, he fell in love with her. Âu Cơ, too, was dazzled by the strength and kindness of the king.

Soon afterward they married in a lush garden, surrounded by the many people who were pleased to tát celebrate this marriage. After all, she was enchanting, and the king beloved. And sánh the king built his bride a beautiful mountain castle, and one year later Âu Cơ gave birth.

But no ordinary child was born to tát the king and queen. Rather, Âu Cơ gave birth to tát a golden sac containing 100 eggs.

When the eggs hatched, out of each one came a boy, but these were no ordinary boys. They grew quickly into blessed young men with great minds and courage, strength and beauty. Everyone respected them, for everyone knew of their unusual beginning.

For some time the kingdom of Âu Cơ and Lạc Long Quân prospered, but as time passed, the dragon king began to tát spend more and more time in his underwater world, and Âu Cơ yearned for her trang chính in the north.

“I am a sea dragon by nature,” said Lạc Long Quân, “and you, my wife, are a mountain fairy. We are as different from each other as fire is from water. It seems our time together has come to tát an kết thúc and we must part.”

Âu Cơ agreed, although they promised each other they would always look after one another and after their children.

And sánh they told their children. “Half of you will go with your mother to tát the mountains,” Lạc Long Quân said, “and half of you will live with má beside the sea. But always remember, if either group ever faces danger, the others will aid them.“

Xem thêm: tính tỷ lệ phần trăm

Âu Cơ took 50 sons west, into the mountains. There they learned to tát grow rice and fruit trees, and too they learned to tát breed and tame the many wild animals. Lạc Long Quân took 49 sons to tát the eastern coast, leaving behind one son, Hùng Vương, to tát rule over the kingdom he was leaving.

In the east the dragon king taught his children to tát fish and to tát dive for pearls, and he taught them, too, the magic to tát scare away the sea monsters that swam in those waters.

The descendants of the dragon king and the fairy princess founded a land they called Văn Lang, the place we today know as nước Việt Nam. And it was from these ancestors that the people learned that no matter the distance between them, their bonds would never be broken.

Translated by Amy Friedman and Meredith Johnson