chú bé loắt choắt thơ

Một số bài xích nằm trong kể từ khoá

Một số bài xích nằm trong tác giả

Đăng vì thế Vanachi vô 17/04/2005 19:33, đang được sửa 6 phiên, phiên cuối vì thế tôn chi phí tử vô 17/01/2021 22:08

Bạn đang xem: chú bé loắt choắt thơ

Giọng hiểu Hướng Dương

Đang chuyển vận...

Hình minh hoạ bài xích thơ vô SGK

Ngày Huế sụp máu
Chú TP Hà Nội về
Tình cờ chú cháu
Gặp nhau Hàng Bè.

Chú bé nhỏ loắt choắt
Cái xắc xinh xinh
Cái chân thoăn thoắt
Cái đầu nghênh nghênh

Ca-lô group lệch
Mồm huýt sáo vang
Như con cái chim chích
Nhảy bên trên đàng vàng...

- “Cháu lên đường liên lạc
Vui lắm chú à
Ở trạm gác Mang Cá
Thích rộng lớn ở nhà!”

Cháu cười cợt híp mí,
Má đỏ au người thương quân:
- “Thôi, xin chào đồng chí!”
Cháu ra đi dần dần...

Cháu lên đường đàng cháu
Chú lên đàng ra
Đến ni mon sáu
Chợt nghe tin cậy căn nhà.

         Ra thế
         Lượm ơi!

Một hôm nào là đó
Như bao hôm nào
Chú đồng chí nhỏ
Bỏ thư vô bao

Vụt qua loa mặt mũi trận
Đạn cất cánh vèo vèo
Thư đề “Thượng khẩn”
Sợ chi hiểm nghèo?

Đường quê vắng ngắt vẻ
Lúa trổ đòng đòng
Ca-lô chú bé
Nhấp nhô bên trên đồng...

Bỗng loè chớp đỏ
Thôi rồi, Lượm ơi!
Chú đồng chí nhỏ
Một loại tiết tươi!

Cháu phía trên lúa
Tay cầm chặt bông
Lúa thơm sực hương thơm sữa
Hồn cất cánh thân thuộc đồng...

Lượm ơi, còn không?

Chú bé nhỏ loắt choắt
Cái xắc xinh xinh
Cái chân thoăn thoắt
Cái đầu nghênh nghênh

Ca-lô group lệch
Mồm huýt sáo vang
Như con cái chim chích
Nhảy bên trên đàng vàng...

1949

[Thông tin cậy 2 mối cung cấp tìm hiểu thêm đã và đang được ẩn]

Xếp theo:

Trang vô tổng số 4 trang (39 bài xích trả lời)
[1] [2] [3] [4] ›Trang sau »Trang cuối

Trong kháng chiến kháng thực dân Pháp, thiếu hụt nhi VN nhiệt huyết tuân theo điều dạy dỗ của Bác Hồ:

Tuổi nhỏ thao tác làm việc nhỏ,
Tuỳ bám theo mức độ của tôi.

Nhiều chúng ta đang được mất mát tuổi tác thơ vô sáng sủa cho việc nghiệp đấu tranh giành đảm bảo an toàn hòa bình song lập, tự tại của dân tộc bản địa. Hình hình ảnh chú bé nhỏ liên hệ hồn nhiên, quả cảm vô bài xích thơ Lượm của Tố Hữu đang được nhằm lại vô em niềm cảm phục thâm thúy.

Lượm bám theo chiến sĩ thực hiện liên hệ hồi đầu kháng chiến (cuối năm 1946). Lúc này, Pháp ko tấn công rộng lớn đi ra. Quân tao đóng góp ở trạm gác Mang Cá một cứ điểm cần thiết của Huế. Trong một trận tiến công vô trạm gác giặc, Lượm mất mát. Tác fake báo cáo, vô nằm trong xúc động và đang được sáng sủa tác nên bài xích thơ này (1949).

Bằng cơ hội phối hợp mô tả với kể chuyện và biểu thị xúc cảm, thi sĩ đang được tự khắc hoạ sống động hình hình ảnh chú bé nhỏ Lượm hồn nhiên, hí hửng tươi tắn, nhiệt huyết và quả cảm.

Thể thơ tư chữ cùng theo với nhiều kể từ láy có mức giá trị khêu gợi hình và nhiều âm điệu đang được góp thêm phần tạo thành thành công xuất sắc vô thẩm mỹ và nghệ thuật kiến tạo hình tượng hero.

Mở đầu bài xích thơ, người sáng tác dựng lại quang cảnh buổi gặp mặt lưu niệm thân thuộc nhì chú cháu:

Ngày Huế sụp máu
Chú TP Hà Nội về
Tình cờ chú cháu
Gặp nhau Hàng Bè.

Cuộc gặp mặt lưu niệm bởi vì nó ra mắt vô thời hạn, không khí quánh biệt: “Ngày Huế sụp máu”. Huế ngã xuống, Huế chiến tranh khốc liệt nhằm ngăn ngừa cẳng bàn chân xâm lăng của giặc Pháp vì thế bọn chúng ham muốn cướp lại việt nam. Ngày ấy là ngày người xem ko thể nào là quên. Hoàn cảnh điển hình nổi bật bại liệt càng tô đậm tăng tính cơ hội của hero Lượm.

Trang phục của Lượm tương tự phục trang của những đồng chí vệ quốc vì thế Lượm cũng là 1 trong những đồng chí thực sự. Nhưng Lượm còn cực kỳ bé nhỏ nên loại xắc treo theo người nằm trong chỉ xinh xinh. Chiếc nón mũ chào mào group nghiêng thể hiện vẻ nghịch ngợm và hiếu động.

Lượm được thi sĩ mô tả với tấm lòng yêu thương mến chân thành:

Chú bé nhỏ loắt choắt
Cái xắc xinh xinh
Cái chân thoăn thoắt
Cái đầu nghênh nghênh
Ca lô group lệch
Mồm huýt sáo vang
Như con cái chim chích
Nhảy bên trên đàng vàng...

Dáng Lượm loắt choắt, đang được nhỏ lại gầy còm tuy nhiên nhanh chóng nhẹn và nghịch ngợm. Chân thì thoăn thoắt, cực kỳ nhanh chóng và cực kỳ nhẹ nhõm. Đầu nghênh nghênh, khi nghiêng mặt mũi này, khi nghiêng mặt mũi bại liệt. Nhịp thơ nhanh chóng khêu gợi lên hình hình ảnh chú bé nhỏ hí hửng tươi tắn, nhí nhảnh, yêu thương đời.

Đặc điểm phía bên ngoài phần nào là đang được thể hiện nay tính cơ hội bên phía trong của Lượm. Ca lô ko Chịu group trực tiếp nhưng mà group nghiêng. Miệng luôn luôn huýt sáo vang. Lượm không khác gì như con cái chim chích bé nhỏ nhỏ nhảy bên trên đàng vàng.

Lượm hồn nhiên kể chuyện:

Cháu lên đường liên lạc
Vui lắm chú à
Ở trạm gác Mang Cá
Thích rộng lớn ở nhà

Bấy giờ, loại khó khăn của kháng mặt trận kì ko cho tới. Mọi người đang được sinh sống vô bầu không khí phấn khởi hào hứng của song lập, tự tại sau Cách mạng mon Tám. Cái hí hửng của Lượm chính thức kể từ nụ cười của giang sơn, của dân tộc bản địa. Lượm hí hửng trong tâm, hí hửng ngoài đường nét mặt mũi, dáng vẻ điệu, động tác, điều rằng. Những tưởng loại xắc cũng hí hửng lây, cũng nhún nhảy bám theo nhịp chân của chú ấy bé nhỏ. Đeo xắc là tín hiệu của những người thực hiện cán cỗ. Lượm thấy oai vệ lắm, đi ra vẻ lắm nên trầm trồ cực kỳ kiêu hãnh.

Giống như chúng ta nằm trong độ tuổi, Lượm cực kỳ hiếu động. Đặc đặc điểm đó đã và đang được hướng về phía những việc làm hữu ích mang đến kháng chiến. Hình hình ảnh Lượm khi chia ly người sáng tác thiệt rất đẹp và chan chứa mức độ sống:

Cháu cười cợt híp mí
Má đỏ au người thương quân

Cả câu: “Thôi xin chào đồng chí!” cũng mang ý nghĩa của nụ cười. Lượm xin chào chú bằng đồng nguyên khối chí, cực kỳ nghịch ngợm, dí dỏm, nhưng mà với tráng lệ, vì thế Lượm đang được nhập cuộc kháng chiến.

Đoạn thơ người sử dụng thể thơ tư chữ, nhịp nhanh chóng, cùng với nhiều kể từ láy (loắt choắt, thoăn bay, nghênh nghênh) góp thêm phần thể hiện nay hình hình ảnh Lượm - một em bé nhỏ liên hệ hồn nhiên, hí hửng tươi) say sưa nhập cuộc công tác làm việc kháng chiến thiệt xứng đáng mến, dễ thương.

Câu chuyện của Lượm vô chuyến hành trình liên hệ sau cuối được kể qua loa điều của những người kể với những xúc cảm nhức xót, tiếc thương, kiêu hãnh được biểu thị thẳng và qua loa cả quan điểm, cơ hội mô tả.

Khi nghe tin cậy Lượm mất mát, người sáng tác nhức nhối thốt lên: “Ra thế Lượm ơi!...”

Kỉ niệm về cuộc gặp mặt với chú bé nhỏ liên hệ còn tươi tắn nguyên vẹn trong tâm thi sĩ thì đột nhiên đem tin cậy chẳng lành lặn. Câu thơ thông thường tự nhiên bị ngắt thực hiện song. Ám hiệu ngập ngừng và vết chấm than thở thể hiện nay tâm lý kinh ngạc và xúc động cho tới sững sờ.

Tác fake tưởng tượng đi ra trường hợp mất mát của Lượm thiệt rõ ràng. Cũng như bao phiên đi làm việc trọng trách, Lượm quả cảm, nhanh chóng nhẹn, nhiệt huyết và chan chứa quyết tâm, ko nề nguy khốn hiểm:

Một hôm nào là đó
Như bao hôm nào
Chú đồng chí nhỏ
Bỏ thư vô bao
Vụt qua loa mặt mũi trận
Đạn cất cánh vèo vèo
Thư đề thượng khẩn
Sợ chi hiểm nghèo

Chiến ngôi trường chan chứa sương lửa tuy nhiên Lượm vẫn xông trộn thực hiện trọng trách. bất ngờ loè chớp đỏ au, Thôi rồi Lượm ơi! Kể lại, tưởng tượng lại vấn đề nhưng mà tưởng như người sáng tác đang được tận đôi mắt tận mắt chứng kiến loại khoảng thời gian ngắn nhức nhối ấy nên ko khiên chế được, tự động lòng lòng nhảy thốt lên giờ kêu nhức nhối. Câu thơ như giờ nấc nghẹn ngào chan chứa xót thương và cảm phục của người sáng tác của tất cả chúng ta trước chết choc bất thần của những người đồng chí nhỏ. Chú bé nhỏ đang được mất mát dũng mãnh thân thuộc tuổi tác thiếu hụt niên hồn nhiên, tươi tắn con trẻ chan chứa hứa hứa. Nhà thơ ko giới hạn lâu ở nỗi nhức xót nhưng mà ông cảm biến rằng sự mất mát của Lượm cực kỳ đỗi linh nghiệm, cao siêu. Chú như 1 cục cưng bé nhỏ nhỏ yên tĩnh ngủ bên trên cánh đồng quê nhà. Lượm đang được hoá thân thuộc vô khu đất mẹ:

Cháu phía trên lúa
Tay cầm chặt bông
Lúa thơm sực hương thơm sữa
Hồn cất cánh thân thuộc đồng...

Bao xung quanh Lượm là sự việc sinh sống mơn mởn đang được lên. Hương lúa thơm sực như hương thơm sữa u. Sự mất mát của Lượm vô nằm trong nhẹ dịu, thảnh thơi. Câu thơ: Hồn cất cánh thân thuộc đồng xác minh ý thức bất tử của Lượm. Lượm đang được bị tiêu diệt mang đến quê nhà xứ sở.

Câu thơ Lượm ơi, còn không? là 1 trong những thắc mắc tu kể từ được tách đi ra trở nên một đau đớn thơ riêng rẽ có công dụng nhấn mạnh vấn đề, quánh miêu tả nỗi nhức nhối xót xa vời và niềm bâng khuâng, tiếc tinh nguôi của người sáng tác.

Hai đau đớn thơ cuối tái diễn như 1 điệp khúc tự khắc sâu sắc hình hình ảnh xinh tươi của Lượm vô tâm trạng từng người:

Chú bé nhỏ loắt choắt
Cái xắc xinh xinh
Cái chân thoăn thoắt
Cái đầu nghênh nghênh
Ca lô group lệch
Mồm huýt sáo vang
Như con cái chim chích
Nhảy bên trên đàng vàng...

Lượm là bài xích thơ hoặc vô số những nội dung bài viết về tuổi tác nhỏ VN hồn nhiên, quả cảm. Em thấy Lượm cực kỳ xứng danh với những gương sáng sủa của thanh thiếu hụt niên mới trước như Lý Tự Trọng, Kim Đồng; xứng danh là đàn anh của những hero dũng sĩ thiếu hụt niên như Nguyễn tì Ngọc, Kpa Klơng, Nguyễn Văn Hoà... thời tấn công Mĩ.

Nhà thơ Tố Hữu sáng sủa tác bài xích Lượm vô năm 1949, in vô luyện thơ Việt Bắc. Bài thơ đang được nhằm lại tuyệt vời đậm đà trong tâm người hiểu hình hình ảnh Lượm, một em bé nhỏ thiếu hụt nhi quyết tử vì thế trọng trách vô cuộc kháng chiến kháng thực dân Pháp.

Lượm là bài xích thơ tự động sự - trữ tình kể về cuộc sống cộc ngủi tuy nhiên cực kỳ dũng mãnh của chú ấy bé nhỏ liên hệ, hồn nhiên, nhí nhảnh, yêu thương đời, quả cảm đang được trượt xuống nhằm đảm bảo an toàn sự bình yên tĩnh mang đến chủ yếu mảnh đất nền quê nhà bản thân. Hình hình ảnh hero Lượm xuyên thấu vô bài xích thơ.

Trong năm đau đớn thơ đầu, vì thế tầm nhìn trìu mến ngọt ngào, người sáng tác đang được mô tả một chú bé nhỏ rất rất đáng yêu:

Chú bé nhỏ loắt choắt
Cái xắc xinh xinh
Cái chân thoăn thoắt
Cái đầu nghênh nghênh.
Ca nô group lệch
Mồm huýt sáo vang
con chim chích
Nhảy bên trên đàng vàng...

Nhắc cho tới Lượm, người hiểu ghi nhớ cho tới nhì đau đớn thơ này, vì thế đấy là nhì đau đớn thơ chan chứa tuyệt vời về một chú bé nhỏ liên hệ nhỏ nhắn, xinh xinh, nhanh chóng nhẹn hồn nhiên, nhí nhảnh hí hửng tươi tắn. Những kể từ láy loát choắt, xinh xinh, thoăn bay, nghênh nghênh được sử dụng cực kỳ khêu gợi hình sexy nóng bỏng, cùng theo với thể thơ tư chữ và nhịp thơ nhanh chóng, tạo nên dư âm hí hửng tươi tắn, nhí nhảnh cực kỳ phù phù hợp với một chú bé nhỏ như Lượm. Một hình hình ảnh đối chiếu rất đẹp như con cái chim chích - nhảy bên trên đàng vàng... khêu gợi lên trước đôi mắt tất cả chúng ta một chú bé nhỏ hồn nhiên yêu thương đời. Thật thú vị! Nhà thơ Lê Đức Thọ cũng đều có bài xích thơ Em bé nhỏ liên lạc, ông cũng tưởng tượng em như 1 con cái chim non hí hửng tươi tắn ở những câu kết:

Ngày mai bên trên quãng đàng trắng
Có em bé nhỏ lại dẫn đàng mặt mũi anh.
Miệng cười cợt chân bước nhanh chóng nhanh chóng,
Như con cái chim nhỏ bên trên cành hí hửng tươi tắn.

Có lẽ không thể hình hình ảnh nào là rất có thể thay cho thế mang đến được hình hình ảnh con cái chim nhỏ và chỉ mất hình hình ảnh này mới mẻ thể hiện nay được vẻ rất đẹp con trẻ thơ của chú ấy bé nhỏ liên hệ. Bao quấn lên toàn bộ là loại tình ở trong nhà thơ, tầm nhìn trìu mến, ngọt ngào của người sáng tác so với chú bé nhỏ. Phải yêu thương quý Lượm lắm thì mới có thể mô tả Lượm hoặc cho tới như vậy!

Người hiểu yêu thương biết bao loại cười cợt híp mí, má đỏ au người thương quân của chú ấy, tuy nhiên càng yêu thương rộng lớn nụ cười được nhập cuộc kháng chiến của chú ấy bé:

Cháu lên đường liên lạc
Vui lắm chú à
Ở trạm gác Mang Cá
Thích rộng lớn ở nhà!

Nhà thơ mô tả Lượm hí hửng như con cái chim bong lồng. Cái ý đi làm việc liên hệ mến rộng lớn ở trong nhà, thực sự nụ cười của con cái chim bong lồng. Đó là nụ cười cộng đồng của tất cả mới con trẻ sau Cách mạng mon Tám, chứ không hề riêng rẽ gì của chú ấy bé nhỏ Lượm.

Đáng yêu thương rộng lớn là giờ chào: “Thôi xin chào đồng chí” vừa phải nghịch ngợm dí dỏm, lại vừa phải đứng đắn nghiêm ngặt trang, vì thế em đang được nhập cuộc kháng chiến như người xem, như chú của em vậy. Trong giờ xin chào ấy tao thấy vang lên một niềm kiêu hãnh tự tôn cực kỳ con trẻ con cái, và cực kỳ dễ thương của Lượm.

Ấn tượng của cuộc gặp mặt vẫn còn đó không thay đổi vẹn đường nét xinh tươi, hí hửng tươi tắn, ấm cúng trong tâm người sáng tác, thì tự nhiên đem tin cậy Lượm quyết tử. Câu thơ tư giờ được ngắt thực hiện nhì loại, bị gãy song như 1 giờ nấc:

Xem thêm: chủ nhiệm thơ ngắn về cô giáo

Ra thế
Lượm ơi!

Đó là nỗi sửng nóng bức, xúc động cho tới nghẹn ngào. Và thi sĩ tưởng tượng tức thì đi ra cảnh tượng chú bé nhỏ quyết tử trong những khi đang khiến nhiệm vụ:

Một hôm nào là đó
Như bao hôm nào
Chú đồng chí nhỏ
Bỏ thư vô bao
Vụt qua loa mặt mũi trận
Đạn cất cánh vèo vèo
Thư nhằm “thượng khẩn”
Sợ chi hiểm nghèo?

Để rồi lại nghẹn ngào gọi em một phiên nữa:

Bỗng loè chớp đỏ
Thôi rồi Lượm ơi!
Chú đồng chí nhỏ
Một loại tiết tươi!

Lượm đang được quyết tử dũng mãnh như 1 đồng chí đích thực, phía trên thi sĩ còn gọi em vì thế con cháu, và ở phía trên Lúc kể lại cảnh Lượm quyết tử. Tố Hữu đang được gọi chú vì thế những điều xưng hô trang trọng: Chú đồng chí nhỏ và đem đến nhì phiên gọi như vậy. Việc thực hiện của em, sự quyết tử cao rất đẹp của em khiến cho em xứng danh được thi sĩ gọi như vậy. Phải chăng này đó là lòng cảm phục của một cán cỗ cách mệnh so với một em thiếu hụt nhi hero.

Nhưng rồi sau cuối, tình thân công dân ấy lại trở lại tình chú - con cháu. Nhà thư lại gọi Lượm vì thế giờ con cháu ngọt ngào Lúc mô tả chết choc xinh tươi cua em thân thuộc đồng lúa quê hương:

Cháu phía trên lúa
Tay cầm chặt bông
Lúa thơm sực hương thơm sữa
Hồn cất cánh thân thuộc đồng...

Cánh đồng quê nhà như vòng nôi, như vòng đeo tay của u, giá êm ắng nữ tính đón em vô lòng. Em bị tiêu diệt nhưng mà tay vẫn cầm chặt bông lúa, quê nhà và mùi hương lúa vẫn bao quanh xung quanh em như ru em vô giấc mộng rất đẹp của tuổi tác thơ hero. Em bị tiêu diệt nhưng mà hồn cất cánh thân thuộc đồng, vừa phải linh nghiệm vừa phải thân mật biết bao! Không yêu thương mến, xót thương, cảm phục Lượm thì ko thể mô tả một chiếc bị tiêu diệt hồn nhiên và thắm thiết cho tới như thế! Đó là chết choc của những cục cưng nhỏ bé nhỏ. Thiên thần nhỏ bé nhỏ ấy đang được cất cánh lên đường nhằm lại bao tiếc thương mang đến tất cả chúng ta, như Tố Hữu đang được nghẹn ngào, nhức xót gọi em phiên loại phụ vương vì thế một câu thơ day dứt: “Lượm ơi còn không?”

Câu thơ đứng riêng rẽ trở nên một đau đớn thơ, như 1 thắc mắc xoáy sâu sắc vô lòng người hiểu. Nếu không tồn tại loại tình với Lượm thì thi sĩ làm thế nào lại day dứt thế được!

Câu chất vấn vang dội ấy, tưởng như không tồn tại câu vấn đáp, tuy nhiên chủ yếu người sáng tác đang được vấn đáp vì thế nhì đau đớn thơ cuối khép lại bài xích thơ:

Chú bé nhỏ loắt choắt
Cái xắc xinh xinh
Cái chân thoăn thoắt
Cái đầu nghênh nghênh
Ca lô group lệch
Mồm huýt sáo vang
Như con cái chim chích
Nhảy bên trên đàng vàng.

Hai đau đớn thơ cuối láy lại đau đớn thơ loại nhì và đau đớn thơ loại phụ vương như 1 điệp khúc nhằm xác minh Lượm vẫn còn đó sinh sống mãi với quê nhà giang sơn, sinh sống mãi trong tâm người sáng tác. Bài thơ không còn tuy nhiên ý thư lại ngỏ đi ra vẫn còn đó thông suốt mãi trong tâm người hiểu hình hình ảnh một chú bé nhỏ liên hệ hồn nhiên nhưng mà quả cảm, dễ thương và xứng đáng cảm phục. Lượm vẫn còn đó sinh sống mãi trong tâm tất cả chúng ta như bài xích ca bạt mạng về tuổi tác thơ vô sáng sủa đang được hiến dưng đời bản thân mang đến song lập, tự tại của dân tộc bản địa.

Với thể thơ tư chữ, tiện thơ dân gian tham truyền thống lịch sử phù phù hợp với lối kể chuyện đem nhịp kể nhanh chóng. Với cơ hội ngắt song câu thơ đột ngột, và thẩm mỹ và nghệ thuật tách câu thơ trở nên một đau đớn thơ riêng rẽ cực kỳ lạ mắt, kết phù hợp với cơ hội dùng thắc mắc tu kể từ, câu cảm thán... Lượm thiệt sự là 1 trong những bài xích thơ hoặc, cảm động về một tấm gương bé nhỏ rộp quyết tử vô cuộc kháng chiến kháng thực dân Pháp.

Lượm là bài xích thơ cực kỳ vượt trội mang đến thơ Tố Hữu trên rất nhiều mặt mũi, về mặt mũi hình tượng, Lượm là 1 trong những hero ở trong khối hệ thống những hero trở lên đường quay về rất nhiều lần trong số kiệt tác của ông, nhất là vô luyện thơ Việt Bắc: những u, người chị, anh chiến sĩ, đứa em,... tức là hình hình ảnh một cuộc kháng chiến toàn dân, trọn vẹn. Giọng kể, cơ hội kể chân thực và sống động vô một bài xích thơ tư chữ với tiết tấu nhanh chóng mến phù hợp với hero được kể. Cha viên của bài xích thơ rõ nét, mạch lạc: cuộc gặp mặt vô tình thân thuộc thi sĩ và hero, chuyến hành trình liên hệ sau cuối, sự mất mát quả cảm của em, kết giục là những cảm tưởng ở trong nhà thơ về "con người ko chết" ấy.

Hình tượng hero Lượm, vô năm đau đớn thơ đầu nếu như trả kể từ thơ ca lịch sự kí hoạ mô tả chân dung, tao thấy bại liệt là 1 trong những người dân có thiệt, kể từ phục trang cho tới dáng vẻ lên đường, động tác, điều rằng. Nhưng độ quý hiếm của tranh ảnh không chỉ là tạm dừng ở những đường nét vẽ nước ngoài hình. Hoặc rằng không giống lên đường, kể từ những đàng đường nét đem thiệt của nước ngoài hình, vẻ rất đẹp bên phía trong của em được thể hiện. Đó mới mẻ là vấn đề tạo thành tuyệt vời thâm thúy với căn nhà thơ:

Chú bé nhỏ loắt choắt
Cái xắc xinh xinh
Cái chân thoăn thoắt
Cái đầu nghênh nghênh

Giọng thơ đương nhiên là bám theo điều kể, một cơ hội kể uyển chuyển, về phục trang và dáng vẻ lên đường, cả đường nét người, khuôn mặt mũi. Những kể từ "cái" đặt tại đầu câu tạo thành một cấu tạo khối hệ thống, vừa phải tái diễn vừa phải rất rất đáng kinh ngạc Hay là cảm xúc kinh ngạc vô sự tái diễn. Thích phù hợp với khối hệ thống ấy, là 1 trong những loạt những tính kể từ, động kể từ chỉ vật (đồ vật) và chỉ người trọn vẹn vì thế kể từ láy. Có những kể từ láy sát âm và sát nghĩa (giữa "thoăn thoắt" và "loắt choắt") bổ sung cập nhật lẫn nhau tạo nên tuyệt vời về việc nhỏ bé nhỏ và nhanh chóng nhẹn, tuy nhiên cũng đều có những kể từ láy mặc cả âm và nghĩa đều không giống xa vời nhau: "xinh xinh" với "nghênh nghênh" chẳng hạn: "xinh xinh" là vẻ rất đẹp tươi tỉnh, hồn nhiên (hoà phù hợp thân thuộc phục trang với dáng vẻ người thấp nhỏ), còn "nghênh nghênh" tạo vẻ một trẻ nhỏ mới mẻ rộng lớn cả mức độ vóc và ý chí, mong ước sớm tự động xác minh bản thân. Tính đồng nhất về việc thích hợp nước ngoài hình cần cho tới câu tiếp theo sau "Ca lô group lệch", và chỉ ngóng đem thế là 1 trong những nụ cười oà đi ra, đựng cánh:

Mồm huýt sáo vang
Như con cái chim chích
Nhảy bên trên đàng vàng

So sánh đang được thay cho dần dần mang đến tả chân, một tính cơ hội đang được đánh giá. Nhà thơ không chỉ là để ý, coi đi ra nhưng mà là cảm nhận thấy. Con đàng nhưng mà em Lượm đang di chuyển cứ rộng lớn rộng lớn dần dần đi ra, và là tuyến phố cực kỳ rất đẹp (đường vàng). Hình hình ảnh tuyến phố đem nhiều tầng nghĩa vừa phải chỉ phía lên đường, vừa phải chỉ phía dời. Đặt chân vô tuyến phố ấy (con đàng kháng chiến của toàn dân), em như bước vào trong ngày hội ("Mồm huýt sáo vang"). Nhịp thơ không chỉ là thể hiện nay bước tiến nhanh chóng và cộc như ở đau đớn nhì nhưng mà dài ra hơn, xa vời rộng lớn và thay cho mang đến "đi" là "nhảy". Những điệp kể từ và kể từ láy không thể cũng vì thế lí vì thế ấy. Sự tăng trưởng vô tâm trạng, vô tư tưởng ở em tương tự một bước nhảy phin trong những khi về hình dáng, hình hài vẫn là 1 trong những đứa con trẻ thơ. Chính sự ko ăn nhập cho tới so sánh le này đang được tạo nên mang đến Lượm một vẻ rất đẹp riêng rẽ, băng qua loại mới lạ kiểu dáng phía bên ngoài (ngộ nghĩnh) đem đặc thù đơn lẻ, cá thể nhưng mà vươn cho tới một vóc dáng vẻ ý thức không giống đem âm vang loại hào hùng đem đặc thù thời đại, đem đặc thù toàn dân. Chỉ đem điều loại "khác thường" ấy thống nhất với loại thông thường. Đứa con trẻ thông thường ấy đang được cực kỳ hồn nhiên:

Cháu lên đường liên lạc
Vui lắm chú à
Ở trạm gác Mang Cá
Thích rộng lớn ở trong nhà !

Có lẽ nụ cười lớn số 1 rất cần phải share thời điểm này là nụ cười của loại cá tung tăng được kể từ suối, đi ra sông, đi ra biển lớn. Lượm đang được là con cái của giang sơn "con của vạn nhà" chứ không chỉ là hạn hẹp là con cái của một căn nhà. Thơ ko phân tách lí giải nhưng mà giản dị và đơn giản chỉ giãi bày thì này cũng là 1 trong những tín hiệu về việc hồn nhiên, phù hợp với tuổi tác nhỏ. Cũng như tâm lí mến thực hiện người rộng lớn, luyện thực hiện người rộng lớn là biểu thị của loại hào khởi bên phía trong ko ỉm được của mình:

Cháu cười cợt híp mí
Má đỏ au người thương quân
Thôi xin chào đồng chí!
Cháu ra đi dần dần...

Một kể từ "đồng chí" nhưng mà náo nức, xôn xang. Đó là ngôn từ nhưng mà cũng chính là giờ reo vang Lúc người tao rất có thể giã kể từ tuổi tác thơ nhằm phi vào đội hình. Một trái đất mới mẻ kỳ lạ ngỏ đi ra, mặc dù dấu tích của tuổi tác thơ còn bại liệt (cười híp mí, má đỏ au người thương quân). Với thi sĩ, những kỉ niệm ấy làm thế nào rất có thể đơn giản dễ dàng quên, gạt bỏ lớp thiếu hụt niên của nước VN song lập, gạt bỏ đứa con cháu thiệt xứng đáng kiêu hãnh và cũng khá dễ thương của tôi như thế? Trong hành trang ở trong nhà thơ, hình tượng bé nhỏ Lượm là 1 trong những sự động viên rộng lớn, mang 1 địa điểm ko gì thay cho thế được.

Giá như Lượm ko mất mặt thì ko chắc chắn Tố Hữu đang được dành được bài xích thơ cảm động này. Thì đi ra, sự khốc liệt của cuộc chiến tranh đang không loại trừ một ai cho dù là những thiếu nhi còn chưa kịp trở nên người rộng lớn. Lượm tự động nguyện phi vào cuộc sống chiến tranh và đồng ý mất mát, quả cảm mất mát. Hình hình ảnh ấy đang được trở thành một loại tượng đài bất tử. Đoạn thơ nói đến chết choc dũng mãnh của em bắt dầu kể từ câu: "Ra thế - Lượm ơi!".

Một câu thơ tưởng chừng như giản dị và đơn giản vậy thôi nhưng mà hội tụ đủ phụ vương tính chất: nhất quán, cao trào và đột đổi thay. Nói nhất quán vì thế đấy là một bài xích thơ phối hợp nhì nhân tố trữ tinh nghịch và tự động sự. Tự sự là mạch nối, còn mạch chìm là xúc cảm ở trong nhà thơ. Nói cao trào vì thế đấy là những nỗi niềm ở trong nhà thơ nhấc lên đỉnh điểm. Còn rằng đột đổi thay vì thế loại xúc cảm kể từ thương cảm, phấn khởi đang được trở nên đột ngột, hụt hẫng, nhức nhối, rụng tách. Câu thơ tự động nó vỡ tung ra trở nên nhì nhịp, tự động nó hạn chế tách với những khoảng tầm trống không xót xa vời. "Ra thế" thuộc sở hữu mẩu truyện chú bé nhỏ mất mát, còn "Lượm ơi!" là giờ khóc âm thầm thì nhảy lên trở nên nức nở? "Ra thế" thuộc sở hữu khách hàng quan liêu, còn "Lượm ơi!" thuộc sở hữu khinh suất, về nỗi nhức của trái khoáy tim thi sĩ như viên đạn phun vô. Từ xúc cảm tức thời ấy nhưng mà mẩu truyện vô loại kênh "tin nhà" bại liệt được kể lại, tất yếu là vô tưởng tượng nhưng mà thi sĩ rất có thể hình dung:

Một hôm nào là đó
Như bao hôm nào
Chú đồng chí nhỏ
Bỏ thư vô bao...

Chuyển thư kể từ, khẩu lệnh là trọng trách hằng ngày của những em bé nhỏ "liên lạc" như Lượm thì đem gì cần kể? Nhưng nhưng mà ko. Yếu tố tự động sự của điều kể tự nhiên tăng thêm ý nghĩa Lúc nó phối hợp thực hiện một với nhân tố trữ tình, trải qua nhân tố trữ tình. Yếu tố trữ tình ở phía trên thể hiện nay trong công việc dùng một loại thời hạn ko xác lập "Một hôm nào là bại liệt - Như bao hôm nào". Có một chiếc gì thiệt mơ hồ nước, một trong những phần có lẽ rằng vì thế vô cuộc chiến tranh người tao ko ghi nhớ được thiệt rõ ràng (ngày, giờ), một trong những phần trình diễn miêu tả chính được xem cơ hội vô tư lự của Lượm. Em đem biết đâu nhé là ngày số phận của tôi. Khổ thơ sẵn sàng mang đến chết choc của hero ở đoạn sau. Cái bị tiêu diệt sắp đến sát nhưng mà Lượm ko biết, tuy nhiên người kể thì đâu đem vô tâm. Chính với ý thức ấy nhưng mà thi sĩ thay cho thay đổi đại kể từ xưng gọi, những đại kể từ đơn: con cháu, chú bé nhỏ, Lượm... vì thế một đại kể từ ghép: chú đồng chí nhỏ. Cách gọi thương hiệu sang chảnh này ứng với hành vi, với việc khiếu nại mất mát. Vị trí của những người kể chuyện Lúc thì hoà nhập vô hero được kể, Lúc thì tách đi ra với cự li cần phải có nhằm đáp ứng tính khách hàng quan liêu của việc trần thuật:

Vụt qua loa mặt mũi trận
Đạn cất cánh vèo vẽo
Thư đề "Thượng khẩn"
Sợ chi hiểm nghèo?

Đối mặt mũi với chết choc nhưng mà Lượm ko hề suy nghĩ cho tới nó tuy nhiên nó rất có thể ra mắt bất kể khi nào là. Vì đòi hỏi của trọng trách, Lượm đang được vượt qua toàn bộ, này đó là tình huống người sáng tác đang được hoá thân thuộc vô hero cua bản thân. Còn đau đớn thơ tiếp sau đó, ông quay về địa điểm của những người quan liêu sát:

Đường quê vắng ngắt vẻ
Lúa trổ đòng đòng
Ca lô chú bé
Nhấp nhô bên trên đồng...

Tách thi sĩ thoát khỏi hero được kể vô thơ, tuy nhiên ganh đua sĩ đang được tạo thành một sự hoà nhập mới mẻ thân thuộc hero con trẻ thơ của tôi với đồng quê, ruộng lúa, những gì thiệt thân mật, thân thuộc nằm trong với con trẻ thơ. Chất biểu cảm trữ tình vô thơ tự động sự toả đi ra bám theo một cơ hội riêng rẽ kể từ phía ấy. Và chủ yếu nó thực hiện cho những người bám theo dõi lo ngại cho tới thắt lòng. Kẻ thù oán (đồng nghĩa với loại chết) thì tàn bạo, thâm hiểm nhưng mà chú bé nhỏ của tất cả chúng ta vô trẻo, thơ ngây như 1 tiên đồng. Cái hồn nhiên thần thánh ở hero là ở chỗ: trước họng súng của quân thù, em vẫn ko biết ỉm bản thân, cứ lồ lộ, ko hề quan hoài cho tới hiểm hoạ vây hãm. Bởi vậy, Lúc chết choc ùa tới, câu thơ như đem gì vỡ tung ra thiệt nhức nhối, nghẹn ngào. Giọng tường thuật không thể ở dạng thường thì. Thay thế mang đến nó là 1 trong những giờ kêu thảng thốt đựng lên. Tâm trạng ở trong nhà thơ qua loa câu: "Thôi rồi, Lượm ơi!" không chỉ như người bước hụt nhưng mà còn tồn tại gì như bâng khuâng nửa miệt mài nửa tỉnh. Cảm giác ko tin cậy là đem thiệt, vì thế bé nhỏ Lượm, vì thế chú tiên đồng làm thế nào rất có thể chết?

Nhưng sự thực nhức xót "Một loại tiết tươi" lại ko thể ko tin cậy. Chỉ đem điều quân thù mang đi mạng sinh sống nhưng mà ko giết mổ được loại thảnh thơi, hồn nhiên của một tâm trạng thơm sực hương thơm đồng quê lượm lặt.

Đoạn loại phụ vương của bài xích chính thức vì thế một câu thơ quánh biệt: "Lượm ơi, còn không?". điều đặc biệt vì thế lẽ loại nhất: nó tách đi ra trở nên một loại riêng rẽ, ko thích hợp với đau đớn nào là. Và lẽ loại hai: ko tự động sự, cũng ko trữ tình, nó bao quát triết học tập về lẽ còn mất mặt, trước một cao siêu nhân sinh. Để tiếp sau đó, nhì đau đớn tiếp theo sau như 1 luận bệnh tâm hồn: Lượm ko lúc nào mất mặt lên đường vô niềm mến yêu thương, tiếc. Lượm vẫn sinh sống trong tâm đồng chí, đồng bào. Cấu trúc trùng điệp (hai đau đớn kết tái diễn nhì đau đớn đầu của bài xích thơ) như 1 âm vang bất tử. Nó vừa phải là thắc mắc, vừa phải là những phúc âm. Sự hô ứng vô bài xích thơ này dễ dàng tạo thành ở người hiểu sự tri kỉ, đồng bộ.

Về thẩm mỹ và nghệ thuật bài xích thơ, Tố Hữu đang được bắc được một chiếc cầu nối với độc giả nhỏ tuổi tác vì thế thể thơ tư chữ thiệt vô trẻo, hồn nhiên như bà kể mang đến con cháu, u kể mang đến con cái. Cách kể cũng ko một chiều, đơn điệu. Tuy vẫn dùng cấu tạo đường thẳng liền mạch, lấy trục thời hạn thực hiện điểm tựa tuy nhiên Lúc thẳng (đoạn một), khi con gián tiếp (đoạn hai), phối hợp thân thuộc mô tả (đoạn một, đoạn hai) với độc thoại (đoạn ba). Tính sống động của bài xích thơ còn thể hiện nay ở sự ngắt nhịp tựa như những nốt lặng bên trên loại chảy tâm tình. Những đau đớn thơ đặc trưng như "Ra thế - Lượm ơi!", hoặc "Lượm ơi, còn không?" là những thời cơ tiếp xúc (giữa thi sĩ với độc giả, thân thuộc thi sĩ với nhân vật), cũng chính là thời cơ nhưng mà người sáng tác thể hiện tâm tình. Một chủ tâm ko thể ko rằng là thi sĩ bịa hero hero nhỏ tuổi tác vô toàn cảnh vạn vật thiên nhiên, một vạn vật thiên nhiên thuần phác hoạ, tươi trẻ, lắng đọng cực kỳ thân thuộc. Với Lượm, vạn vật thiên nhiên ấy như 1 loại khí trời, về với nó, cá được về với nước. Sự vấn vít thân thuộc Lượm với cánh đồng quê phảng phất một tình hình mẫu tử thân thuộc thiết lạ đời, đem một chiếc gì thiệt tinh khiết phiên bản năng. Đó là điểm đi ra lên đường (đi chiến đấu), cũng chính là bến bờ về bên (lúc hi sinh):

Cháu phía trên lúa
Tay cầm chặt bông
Lúa thơm sực hương thơm sữa
Hồn cất cánh thân thuộc đồng...

Thiên nhiên ấy, với tâm trí còn thơ ngây của Lượm, nó đó là quê nhà, và rộng lớn hơn: nó là giang sơn.

I. Về tác giả

Nhà thơ Tố Hữu (tên khai sinh là Nguyễn Kim Thành) sinh vào năm 1920 bên trên Thừa Thiên – Huế, mất mặt năm 2002 bên trên TP Hà Nội.

Sinh đi ra vô một mái ấm gia đình căn nhà nho nghèo nàn, kể từ sáu, bảy tuổi tác Tố Hữu đang được học tập và luyện thực hiện thơ. Ông giác ngộ cách mệnh vô giai đoạn Mặt trận Dân công ty và trở nên người điều khiển Đoàn thanh niên Dân công ty ở Huế. Ông chính thức đăng thơ bên trên báo kể từ trong thời điểm 1937-1938. Năm 1939, ông bị thực dân Pháp bắt giam cầm. Năm 1942, Tố Hữu vượt lên ngục nối tiếp sinh hoạt cách mệnh. Năm 1945, ông điều khiển khởi nghĩa ở Huế. Sau Cách mạng mon Tám, Tố Hữu trở nên căn nhà điều khiển tư tưởng, văn nghệ của Đảng và Nhà việt nam, đôi khi cũng trở nên thi sĩ rộng lớn của nền văn học tập cách mệnh VN.

Tác phẩm đang được xuất bản: Từ ấy (thơ, 1946); Việt Bắc (thơ, 1954); Gió lộng (thơ, 1961); Ra trận (thơ, 1972); Máu và hoa (thơ, 1977); Một giờ đờn (thơ, 1992); Xây dựng một nền văn nghệ rộng lớn xứng danh với dân chúng tao, thời đại tao (tiểu luận, 1973); Cuộc sinh sống cách mệnh và văn học tập thẩm mỹ và nghệ thuật (tiểu luận, 1981); Nhớ lại 1 thời (hồi kí, 2000).

Nhà thơ đã và đang được nhận: Giải Nhất phần thưởng văn học tập Hội Văn nghệ VN (1954 – 1955); Trao Giải văn học tập ASEAN (1996); Trao Giải Xì Gòn về văn học tập thẩm mỹ và nghệ thuật (đợt I, năm 1996).

II. Kiến thức cơ bản

1. Bài thơ kể và miêu tả về Lượm vì thế điều của những người chú. Câu chuyện kể về cuộc gặp mặt của nhì chú con cháu ở thành phố Hồ Chí Minh Huế vô “ngày Huế sụp máu”, sự quyết tử dũng mãnh của Lượm Lúc thực hiện trọng trách và hình hình ảnh sinh sống mãi của Lượm.

Theo bại liệt, rất có thể phân tách bài xích thơ trở nên phụ vương phần.
– Từ đầu cho tới “cháu ra đi dần dần...”: cuộc gặp mặt ở Huế.
– Tiếp cho tới “hồn cất cánh thân thuộc đồng...”: sự quyết tử dũng mãnh của Lượm Lúc thực hiện trọng trách liên hệ.
– Còn lại: Lượm sinh sống mãi với núi sông giang sơn.

2. Hình hình ảnh Lượm được mô tả kể từ đau đớn thơ loại nhì cho tới đau đớn thơ loại năm. Về trang phục: loại xắc xinh xinh, mũ chào mào group nghiêng. Đó là phục trang cho những đồng chí liên hệ thời kháng Pháp.

Lượm kiêu hãnh, vì thế việc làm của tôi.
– Cử chỉ nhanh chóng nhẹn: Cái chân thoăn thoắt, nghịch ngợm, hồn nhiên Cháu cười cợt híp mí, mồm huýt sáo vang.
– Lời rằng bất ngờ, chân thực (Cháu lên đường liên hệ. Vui lắm chú à. Tại trạm gác Mang Cá. Thích rộng lớn ở nhà).

Hình hình ảnh Lượm nhỏ nhắn, hí hửng tươi tắn, hồn nhiên, thực lòng rất giản đơn yêu thương, dễ dàng mến.
Các nhân tố thẩm mỹ và nghệ thuật kể từ lý, đối chiếu, tiết điệu đang được góp thêm phần tự khắc hoạ đúng đắn và sống động hình hình ảnh Lượm, chú bé nhỏ liên hệ.

3. Nhà thơ tưởng tượng chuyến hành trình công tác làm việc sau cuối của Lượm cực kỳ nguy khốn, khó khăn khăn: Mặt trận, đạn cất cánh vèo vèo. Nhiệm vụ cấp cho bách, Lượm cực kỳ điềm đạm băng qua trở ngại.

Vụt qua loa mặt mũi trận
Sợ chi hiểm nghèo?

Bọn giặc đang được giết mổ sợ hãi Lượm, đang được phun trúng em bên trên đồng quê vắng tanh. Lượm đang được trượt xuống như 1 cục cưng bé nhỏ nhỏ:

Cháu phía trên lúa
Tay cầm chặt bông
Lúa thơm sực hương thơm sữa
Hồn cất cánh thân thuộc đồng

Hình hình ảnh Lượm thiệt quả cảm làm cho người xem mếm mộ, cảm phục.

Trong đoạn thơ này còn có đau đớn thơ được kết cấu đặc trưng bao gồm một câu thơ (thông thông thường nỗi đau đớn đem tư câu). Câu thơ đó lại được ngắt thực hiện nhì loại (Ra thế/Lượm ơi!...) Khổ thơ và câu đặc trưng này trình diễn miêu tả lòng nhức xót tiếc thương như dồn nén lại, như đứt đoạn đi ra trước tin cậy quyết tử đột ngột của Lượm.

4. Trong bài xích thơ, người kể chuyện đang được gọi Lượm vì thế nhiều kể từ xưng hô không giống nhau: Cháu, chú bé nhỏ, Lượm, Chú đồng chí nhỏ, con cháu, chú bé nhỏ. Tác fake thay cho thay đổi cơ hội gọi vì thế mối quan hệ của người sáng tác và Lượm vừa phải là chú con cháu, lại vừa phải là đồng chí,vừa phải là của một thi sĩ với cùng một đồng chí đang được quyết tử. Trong đoạn thơ sau nằm trong, người sáng tác gọi Lượm là “Chú bé” vì thế thời điểm này Lượm không thể là kẻ con cháu riêng rẽ của người sáng tác. Lượm đang được là của người xem, từng căn nhà,

Lượm đang được trở nên một đồng chí nhỏ quyết tử vì thế quê nhà, giang sơn.

Sự xen kẽ những quan hệ như vậy làm cho tình thân của người sáng tác tăng thắm thiết và thâm thúy, ràng buộc. Bài thơ vì vậy càng tăng cảm động.

5. Câu thơ “Lượm ơi còn không?” như 1 thắc mắc chan chứa nhức xót về việc quyết tử của Lượm. Sau câu thơ ấy, người sáng tác lập lại nhì đau đớn thơ đầu với hình hình ảnh Lượm hồn nhiên hí hửng tươi tắn. Sự lập lại sở hữu chủ tâm xác minh Lượm ko bị tiêu diệt, Lượm ko mất mặt. phía trên đang được đem đau đớn thơ rằng về việc hoá thân thuộc của Lượm:

Cháu phía trên lúa
Tay cầm chặt bông
Lúa thơm sực hương thơm sữa
Hồn cất cánh thân thuộc đồng

Đến phía trên một đợt tiếp nhữa, người sáng tác xác minh Lượm sinh sống mãi trong tâm người xem, sinh sống mãi nằm trong núi sông, giang sơn.

III. Rèn luyện kỹ năng

1. Cách đọc

Bài thơ bao gồm mươi lăm đau đớn (khổ loại bảy bao gồm nhì loại thơ, đau đớn loại 13 chỉ bao gồm một loại thơ). Khi hiểu bài xích thơ, cần thiết lưu ý:
– Đoạn 1 hiểu bám theo giọng kể (trung bình, chậm);
– Đoạn 2 và 3 hiểu tiết tấu nhanh chóng rộng lớn Lúc hiểu đoạn 1;
– Đoạn 4 hiểu bám theo giọng hội thoại (tươi hí hửng, thể hiện nay tính cơ hội hồn nhiên);
– Hai câu đầu đoạn 5 giọng kể, câu loại phụ vương hiểu giọng cao hơn nữa, và câu cuối (“Cháu ra đi dần”) hiểu chậm rãi và ngừng ngủ cơ hội đoạn lâu rộng lớn những đoạn trước;
– Ba câu đầu đoạn 6 hiểu giọng kể, câu loại tư hiểu giọng trầm và chậm rãi rộng lớn, sẵn sàng tư thế xúc động;
– Đoạn 7 bao gồm nhì loại thơ, từng loại nhì chữ, hiểu chậm rãi (nhịp 1/1), biểu lộ sự nhức xót, cuối đoạn ngừng ngủ lâu, thể hiện nay tình thân lắng đọng;
– Đoạn 8, 9, 10 hiểu giọng kể, thể hiện nay sự hồi ức – đặc trưng câu “Đạn cất cánh vèo vèo” ngắt nhịp 2/1/1 mạnh và dứt khoát, câu “Nhấp nhô bên trên đồng” hiểu chậm;
– Đoạn 11 câu đầu ngắt 1/1/2 và hiểu nhấn mạnh vấn đề ở chữ “loè”, câu loại nhì ngắt 2/2 hiểu chậm rãi, những câu sót lại hiểu chậm rãi phối hợp giọng hồi tưởng;
– Đoạn 12 nối tiếp hiểu chậm rãi, giọng bổi hổi mô tả sự mất mát dũng mãnh của Lượm, cuối câu loại tư ngừng ngủ lâu rộng lớn những đoạn trước;
– Đoạn 13 (“Lượm ơi, còn không?”) ngắt 2/2 và hiểu giọng trầm, khẩn thiết, cuối câu ngừng ngủ lâu;
– Đoạn 14 hiểu giọng vui vẻ, tái mét hiện nay hình hình ảnh Lượm hồn nhiên, nhí nhảnh... với chân thành và ý nghĩa khẳng định: Lượm mất mát tuy nhiên bất tử.

2. Viết một quãng văn khoảng tầm mươi loại mô tả chuyến hành trình liên hệ sau cuối và sự mất mát của Lượm

Gợi ý: Khi viết lách cần thiết để ý mô tả kĩ những chi tiết:
– Lượm sẵn sàng mang đến chuyến hành trình liên hệ sau cuối như vậy nào?
– Hành động, ý chí của Lượm Lúc gặp gỡ nguy nan thể xuất hiện sao?
– Khi trượt xuống vì thế bị trúng đạn của quân thù, Lượm đã từng gì? Ý nghĩa của hành vi ấy?
– Nhân vật Lượm nhằm lại vô em niềm trầm trồ đi ra sao?

Mình đang được vướng mắc là sau câu "Lượm ơi, còn ko ?" như 1 thắc mắc chan chứa nhức xót sau sự quyết tử của Lượm. Vì sao sau câu thơ ấy người sáng tác tái diễn nhì đau đớn thơ ở đoạn đầu với hình hình ảnh Lượm hồn nhiên hí hửng tươi?

Lượm vô Tuổi thơ kinh hoàng ko cần Lượm của Tố Hữu.

Môn toả hoàng thơm,
Nguyệt tẩm mai hoa lãnh.

Khổ thơ thứ hai là "Chú bé nhỏ loắt choắt" Hay là "Cháu bé nhỏ loắt choắt" vậy?
"Chú lên đàng xa" Hay là "Chú lên đàng ra"?
Ai biết vấn đề đúng đắn thì chỉ giáo nha! Thanks nhìu ^^

Khổ loại nhì là "Chú bé nhỏ loắt choắt", đau đớn loại sáu là "Chú lên đàng ra" ạ :)
Nguồn: "Thơ Tố Hữu", NXB giáo dục và đào tạo, 2003 và Sách giáo khoa :)

Môn toả hoàng thơm,
Nguyệt tẩm mai hoa lãnh.

Xem thêm: phân tích bài khi con tu hú

Chú bé nhỏ loắt choắt,chú lên đàng đi ra chúng ta ơi:)

Sở dĩ người sáng tác đem thắc mắc vì vậy,bám theo tôi hiểu vì thế Lượm vẫn đang còn lứa tuổi thiếu hụt niên vô tư lự hồn nhiên tuy nhiên có lẽ rằng em tiếp tục cứng cáp rộng lớn sau thời điểm nhập cuộc mặt mũi trận. Tác fake luyến tiếc sự  vô tư hồn nhiên của Lượm

Trang vô tổng số 4 trang (39 bài xích trả lời)
[1] [2] [3] [4] ›Trang sau »Trang cuối