anh sẽ yêu em những ngày trời trở gió

                                    
                                              

Cuối năm năm trước, Hồ Đào từ nhiệm cho tới Vân Nam. Cô sinh sống bên dưới chân núi, cửa ngõ tòa nhà mộc bị dông tố thổi vô vang lên giờ đồng hồ ẽo ẹt, bên trên khung trời dày đặc mây đen thui, từng đám mây trĩu nặng như chuẩn bị rơi xuống mặt mũi khu đất này. Khi mùng tối buông xuống, những ngọn đèn lối lâu đời phía bên ngoài tòa nhà mộc sáng sủa lên, Hồ Đào nheo đôi mắt lại, mới nhất phát hiện ra những bông tuyết lí tí cất cánh lửng lơ vô dông tố.

Ông gia chủ mang lại mang lại cô một chậu kêu ca, sung sướng hỏi: “Cháu từng phát hiện ra tuyết chưa?”

Bạn đang xem: anh sẽ yêu em những ngày trời trở gió

Hồ Đào cụp đôi mắt xuống: “Cháu từng thấy rồi ạ.”

Không đơn thuần phát hiện ra, cô còn vì như thế tuyết tuy nhiên suýt chút nữa tổn thất mạng.

Có lẽ tuyết rơi khiến cho thế giới tự nhiên cảm nhận thấy đơn độc và lạc lõng, tối ni Hồ Đào vẫn lại mơ một cơn mơ nhiều năm.

Cô mơ thấy một ngày đông đẫy tuyết năm cô chục bảy tuổi tác, vô lớp học tập không tồn tại máy sưởi, người xem đều tóm túi chườm nước nóng áp lên cổ. Giáo viên viết lách bên trên bảng đen: “Nhìn vô những vết tích cũ, như mới chỉ ngày qua, khiến cho người tớ ko cơ hội nào là nén nổi cảm xúc”, tiếp sau đó gọi Lâm Hướng Tự đứng lên lý giải. Nam sinh to lớn đem đồng phục White xanh rớt lờ lững rãi đứng lên, bờ vai nhiều năm rộng lớn cứng rắn, tiếng nói trầm thấp.

Lâm Hướng Tự kể từ từ nói: “ Nhớ lại những chuyện cũ của 1 thời rất lâu rồi, thiệt tựa như vừa vặn xẩy ra ngày ngày qua, khiến cho người tớ ko nhịn được tuy nhiên òa khóc.”

Lúc cơ, khung trời ngoài hành lang cửa số bị chứa đựng vì chưng mùng tuyết dày đặc White xóa, những số lượng kiểm đếm ngược cho tới kì thi đua ĐH bên trên bảng đen thui hạ xuống từng ngày, tuy nhiên thường ngày thế này nhịn nhường như kéo dãn dài vô vàn, bài xích tập luyện ko thể thực hiện không còn, bài xích thi đua ko thể thực hiện xong xuôi, câu giã biệt ko thốt nổi nên tiếng.

Hồ Đào khi cơ từng suy nghĩ, trận bão tuyết này thiệt đẹp nhất mà đến mức khiến cho người tớ ngạc nhiên, là một trong những quang cảnh bát ngát kinh điển băng qua cả lằn ranh sống chết và thời hạn, kéo dãn dài miên man, vô vàn.

Đây là chuyến loại tía Hồ Đào mơ thấy cảnh tượng này, cô tỉnh dậy thân thuộc tối nhảy khóc, cô cho là trên đây được xem là chuyến ở đầu cuối vô cuộc sống bản thân.

Thời niên thiếu thốn của cô ấy đã trở nên chôn vùi vô trận bão tuyết khiếp sợ cơ.

Xem thêm: công nghiệp sản xuất hàng tiêu dùng

Giọng thưa của anh ý xa thẳm dần dần, rồi xa thẳm mãi.

Cuối nằm trong cô vẫn nhằm tổn thất anh rồi.

******

Năm 1999: Ánh trăng ngày cơ.

1.

Hồ Đào quen thuộc Lâm Hướng Tự vào trong 1 ngày ngày thu năm 1999.

Nostradamus* từng tiên lượng rằng đấy là năm tận thế, một quyền năng vĩ đại và khiếp sợ tiếp tục xuất hiện nay bên trên khung trời, khiến cho cho tất cả toàn cầu hoảng hãi.

Xem thêm: satisfied đi với giới từ gì

*Chú thích: Nostradamus là một trong những ngôi nhà tiên tri phổ biến người Pháp.

Ngày khai trường đầu xuân năm mới, Hồ Đào “vinh dự” đến lớp muộn.

Tài xế ngừng xe cộ ở góc cạnh ngã tư đường, Hồ Đào cuống quýt vàng nhảy xuống xe cộ, tóm cặp sách dấm dúi chạy cho tới, ngay lập tức thấy ngoài cổng ngôi trường sở hữu một sản phẩm người đang được đứng. Giám thị đang được tóm quyển buột bên trên tay, ghi lại thương hiệu của từng người một, nghe thấy giờ đồng hồ của Hồ Đào ngay lập tức người sử dụng cây cây bút vô tay chỉ vào trong 1 địa điểm cuối sản phẩm, ngữ điệu nghiêm chỉnh khắc: “Em, qua loa trên đây đứng.”